Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Không lạ lẫm phải thày giáo nào cũng thích nhận phong bì.

Ảnh minh họa Cứ vào năm học mới, điệp khúc này lại diễn ra

Không phải thày giáo nào cũng thích nhận phong bì

Gần đây, dưới sức ép phải thực hành nội qui mặc đồng phục của trường, một thày giáo đã bị kỷ luật trong toàn ngành vì đã trót tịch thu và cắt dép của học trò nghèo. Chất lượng, kết quả học tập của con mình mà không tốt là do thầy.

Một phụ huynh vì nghĩ rằng con mình bị đối không công bằng chưa làm sáng tỏ sự việc, chị đã viết những lời bức xúc lên Facebook.

Hãy nói đi đôi với làm, đừng để câu nói “tất cả vì giáo dục” nối chỉ là một khẩu hiệu. Nhà giáo cũng là con người cũng mắc sai lầm như ai. Bên cạnh đó, truyền thống tôn sư trọng đạo cần phải được thực thụ đề cao.

Sáng hôm sau, khi con chị vô tình đọc được facebook của mẹ và chất vấn: vì sao mẹ nói xấu cô giáo của con? Chứng kiến sự tổn thương của con, người mẹ bừng tỉnh và mắc cỡ. Sau khi nhờ trung gian tác động, gây sức ép gián tiếp rồi trực tiếp vẫn không xong, ban phụ huynh tất nhiên nhấp nhổm không yên với nhiều lời ra tiếng vào về cô giáo mới. Tuần qua có hai ngày trọng đại là Tết độc lập và ngày hội toàn dân đưa trẻ đến trường.

Hãy biến giáo dục đích thực là quốc sách hàng đầu với những đầu tư hiệu quả mà trong đó thày cô giáo-những kỹ sư tâm hồn phải sống được với nghề. Nào chọn trường, chọn lớp, chọn thày cô, nào đóng quỹ, mua sắm đồ dùng giáo cụ… phụ huynh cứ gọi là tong tả.

Câu chuyện thứ hai của chị hiệu trưởng làm tôi nhớ cuộc phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết mà tôi thực hiện cách đây chưa lâu. Một mặt phải chịu sức ép của bệnh thành tích, phải chạy đua với thời gian để chuyển tải một khối lượng kiến thức nặng nề cho đúng chương trình với những lớp học mà sĩ số luôn là 50-60 em, mặt khác giáo viên còn phải đứng trước thách thức lớn vì học trò và phụ huynh giờ không như xưa.

“Trăm dâu đổ đầu tằm” có lẽ là thành ngữ hạp nhất với cảnh ngộ nhà giáo ở ta. Phụ huynh “tất cả vì con em chúng ta” nên bất đắc dĩ phải can thiệp sâu sắc vào việc học hành của con em như vậy.

Nhà giáo phải đáp ứng những tiêu chuẩn “thanh cao” mà từng lớp mặc định trong khi phải chịu mức lương không đủ sống.

Giáo dục chạm tới điểm yếu của con người là con cái, bởi thế khi có bất cứ chuyện gì hệ trọng đến thầy cô là có thể ngay thức thì thổi bùng lên ngọn lửa vốn cháy âm ỉ từ lâu. Bài phỏng vấn, có tên là “Đổi mới giáo dục phải bắt đầu từ người thày”, đã nhận được nhiều phản hồi của bạn đọc. Tuy nhiên, truyền thống này đang bị những mặt trái của nền kinh tế thị trường khuynh đảo.

Bởi trong nghĩ suy của họ, thầy quan yếu lắm. Trong bài phỏng vấn giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, tôi có hỏi ông về bệnh thành tích và sự gian dối trong giáo dục. Trăn trở có, bức xúc có, thậm chí có những phản hồi chỉ mang tính xả xì-trét. Liệu chúng ta đã đầu tư xứng đáng cho tương lai của giang san? Còn ngày khai trường, có còn là ngày hội không khi nó được tổ chức một cách hình thức để làm hài lòng người lớn.

Có chạnh lòng không khi một số nước có cùng xuất phát điểm như chúng ta (thậm chí không bằng) giờ đã vươn lên, bỏ xa chúng ta một đoạn đường khá dài.

Giờ ngành giáo dục nhiều bê bối, thầy cô cũng người này người kia, không phải ai cũng giỏi, cũng tâm huyết với nghề. 1. Còn nhớ vụ biến “canh gà Thọ Xương” thành món đặc sản (trong đó có sự góp sức của phụ huynh và truyền thông), một cô giáo trẻ máu nóng với nghề nhưng mắc sai lầm vì sửa bài không hết đã không chịu nổi dư luận nặng nề mà phải rời bỏ công việc mình yêu thích.

Chị vội xóa hết bài viết và bình luận. Có thực là phải bắt đầu từ người thày, hay bắt đầu từ chính chúng ta? Cô giáo trong câu chuyện chị hiệu trưởng kể đã thầm lặng bằng nhiệt huyết, cầm chuyên môn của mình để cảm hóa học sinh và phụ huynh. Trong khi con nít ngày một ngại học thì những người giỏi chẳng còn mấy ai mặn mòi với nghề nhà giáo, nghề mà sinh tiền Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói đây là “nghề cao quý bậc nhất trong nghề cao quý”, là “nghề sáng tạo vào bậc nhất trong các nghề sáng tạo, vì nó sáng tạo ra những con người sáng tạo”.

Tôi đoán, chắc có nhiều nhà giáo tử tế đã đọc nhưng không trả lời vì họ quá hiểu dư luận đang áp đặt suy nghĩ gì về họ. Giáo sư đã chính trực nói rằng giáo dục đang phản ảnh căn bệnh chung của cả nước… 4. Bác Hồ từng nói “Tuổi trẻ là mùa xuân của từng lớp”. Nhưng ước chừng, một ngày đẹp trời nếu cô giáo ấy biết được hàng trăm cái bình luận “chỉ trích” công khai trên mạng là dành cho mình một cách vô lí, liệu cô ấy có thể nở một nụ cười thật tươi trên bục giảng? Còn những cô bé, cậu bé, chứng kiến người lớn trước mặt thì gửi “hoa khô” cho thày cô, sau lưng thì nói xấu, chúng biết tin vào ai? Người lớn không “tôn sư trọng đạo” thì sao trẻ nít lại phải kính thày và ham học? Đạo đức học đường đi xuống đâu chỉ phải lỗi của người thày! 3.

Nếu cả tầng lớp kính trọng người thầy, cùng góp sức vào sự nghiệp trồng người thì sẽ “không chỉ làm nên sự nghiệp của một con người mà còn là động lực làm nên lịch sử của cả một dân tộc”-như lời của Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng.

Tôn sư trọng đạo là truyền thống tốt đẹp từ bao đời nay của dân tộc ta, là nền móng đạo đức của từng lớp văn minh. Đạo đức con cái xuống cấp là tại thầy chứ đâu. Việc chiếc phong bì bị trả lại gây ra một phản ứng hoang mang lẫn không ưng ý của các phụ huynh trong lớp. Có lẽ cốt lõi của mọi câu chuyện trong đó có chấn hưng giáo dục là phải bắt đầu bằng việc chữa căn bệnh hình thức và gian dối.

Hãn hữu trong đó có một đôi cái là của nhà giáo bởi nó ngắn và buồn như một tiếng thở dài. Đọc là có thể nhận thấy ngay người phản hồi là ai.

Còn ngành giáo dục, để làm dịu dư luận, đã chóng vánh kỷ luật kiền chứ cỗi rễ là căn bệnh quỷ quái kia thì lại không làm gì được. Câu chuyện này chỉ là giọt nước tràn ly của dư luận đối với bệnh hình thức quá quắt của ngành giáo dục.

Tết độc lập là lúc chúng ta cương trực nhìn lại những thành quả và hạn chế để xác định hướng đi đúng đắn cho dân tộc. Nhưng dư luận thì không sẵn sàng cảm thông cho những trường hợp này trong khi lỗi sâu xa lại từ cơ chế. /. 2. Chỉ trong một tối, các phụ huynh khác có con học cùng lớp và bạn bè của chị đã trút vào đó hàng trăm cái bình luận không kém phần tâm cảnh.

Đến khi các con về nhà khoe được học cô giáo mới dạy hay lắm, phụ huynh mới thở phào. Tôi có chị bạn làm hiệu trưởng một trường tiểu học ở quận Đống Đa, Hà Nội kể rằng, đầu niên học, phụ huynh lớp A nghe mỏng mảnh cô N dạy tốt nên đã đến gặp chị hiệu trưởng, tỏ nguyện vọng và để lại một bì thư khá dày.