Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Kỷ niệm thời được chia sẻ áo trắng:. Lời tuyên bố cuối cùng.

Thừa biết sức mình không thể đối đầu với hắn, tôi bèn chọn giải pháp sử dụng “giặc mồm”. Đang cầm cố siết cổ tôi cho bõ tức, và tôi cũng đã tới mức hết hơi để thở, tay hắn bỗng nới lỏng ra.

Tôi vẫn còn nhớ sau một buổi học chiều, tan trường, tôi và hắn như mọi khi thường băng qua cồn cát để về nhà, hôm đó mới tới giữa cồn không biết chuyện gì xảy ra mà tự nhiên tôi bị hắn tặng cho một cú đá giò lái đau khủng khiếp.

Tôi cũng nghĩ chắc Cụ cũng sẽ rộng lòng bởi những trò dại dột tuổi thơ ai cũng có. Không nói thêm gì nữa, hắn lặng lẽ đến lấy cặp rồi đi như chạy về nhà, tôi cũng mệt mỏi thất thểu về nhà mà không sao hiểu được thái độ của hắn sau “lời tuyên bố cuối cùng” của tôi.

Thấy cảnh huống xấu tôi cố gắng tăng tốc, nhưng trời ạ, tôi cũng không thoát được cái thân hình khổng lồ của hắn. Hết thảy chuyện đó đã gián tiếp giúp hắn làm xiêu vẹo bà chị họ của tôi lúc nào không rõ. Những bức thư tình tôi viết giúp luôn được hắn khen nức nở (hay vì để nịnh tôi thôi) là văn chương ướt át, hoa lá cành mê ly, chữ viết cũng đẹp nữa.

Thỉnh thoảng mấy đứa trong lớp cũ (khóa 6– Trường Trung học Đông Giang (cũ), nay là Trường THPT Hoàng Hoa Thám, TP Đà Nẵng) ngày xưa gặp nhau, trong câu chuyện râm ran chén tạc chén thù, tôi với Ái “phệ” lại nhắc lại “lời tuyên bố cuối cùng” đã ngót 45 năm giữa hai chúng tôi, rồi lại ôm nhau cười ra nước mắt!    Mai mộng ảo.

Tết năm ngoái, ghé nhà thăm mẹ hắn ở phường Hòa Quý, quận Ngũ Hành Sơn, khi thắp nén hương lên bàn độc cha hắn, tôi lâm râm khấn vái xin Cụ lượng thứ về chuyện ngày xưa tôi đã thất lễ, hỗn láo. Hắn tức lồng lộn, ném cặp xuống cát quyết đuổi theo tôi.

Vừa bỏ chạy tôi vừa lấy tên cha hắn ra mà chửi. Vài ba tuần sau đó chúng tôi lại làm lành, dĩ nhiên hắn chủ động làm việc ấy, bởi không có tôi làm “chim xanh” thì làm sao hắn đến được với người thương của hắn, dù chỉ là những lá thư tình do tôi viết giùm và chuyển giúp.

Chộp được tôi hắn đưa 2 bàn tay hộ pháp bóp nghẹt cổ thằng bạn dám chửi cha hắn, tôi không còn cách nào khác là lấy khôn xiết đưa ra “lời tuyên bố cuối cùng” là “Không thèm viết giùm thư nữa, mi giết tau chết luôn đi!”.

Từ sau vụ “va chạm” này giữa tôi và hắn trở nên thân thiết hơn trước. Từ sau ngày đô thị Đà Nẵng giải phóng đến nay, Ái “phệ” vẫn mài miệt đứng trên bục giảng một trường đại học thuộc Đại học Đà Nẵng.