Mục đích của những người như My chỉ là kiếm được tiền từ chính công sức của mình mà thôi
Trong khi hầu như người chuyển giới nào cũng có mong muốn tích cóp tiền để mua thuốc, tiêm hoóc môn, bơm silicon, chưa dám mong được phẫu thuật thẩm mỹ quơ. Nhưng cô cũng đành hài lòng, chờ vài ngày khi miệng thường nhật, Phương lại nối biểu diễn. My lý giải, người chuyển giới bị hất hủi, kỳ thị từ nhỏ, họ thường bỏ học rất sớm và tự ra đời bươn chải.
Thực tiễn mà nói, màn vũ đạo này khiến cô gây ấn tượng hơn cả. "Cởi ra luôn rồi anh 'bo' thêm 50 ngàn” , người đàn ông vừa nói vừa giật phăng cúc áo My. Hơn nữa, khi làm mướn việc này, như một người chuyển giới chia sẻ - chí ít họ được sống thật đúng với mong muốn trở thành đàn bà không chỉ qua bộ quần áo hay son phấn mà thỉnh thoảng từ chính sự chòng ghẹo, cười cợt của mọi người.
Một khi đã nhảy thì không thể mặc xống áo kín đáo được nữa. Chứ nếu các “chị” theo nghề từ lâu, liều lắm, họ sẵn sàng cởi áo để khách nhét tiền. Còn người trong giới lại tự truyền nghề cho nhau để sống. Tháng nào may mắn có khách mời diễn đều đặn mới kiếm nổi 3 – 4 triệu đồng. Chưa quen thì vẫn thấy sợ, Yến và Phương sợ nhất là gặp khách có chút men, họ ra tay rất mạnh.
“Tôi gượng cười nhưng thật ra là đứng đơ ra, đâu còn cảm giác gì. Hát được vài hôm, cô cảm thấy giọng hát mình chưa đủ sức cuộn khách hàng, Hà My học thêm nhảy. Không khó để bắt gặp trên đường phố Sài Gòn rất nhiều những người thuộc cộng đồng LGBT để mưu sinh.
Một "pê đê" khác là Phương, cô không giấu được giọt nước mắt kể về công việc của mình. Hà My là một người nam chuyển giới, nhà ở quận Phú Nhuận, TP.
Đến lúc vào trong, ngồi đếm lại những đồng tiền kiếm được, tôi òa khóc vì buồn tủi. Phần đông họ không có trình độ, bằng cấp, tay nghề và cũng chẳng có nơi nào ưng cho người “nam không ra nam, nữ không ra nữ” làm việc

Với họ chỉ có hai chữ: ưng. Cùng vì bị kỳ thị phân biệt đối xử nên người chuyển giới có muôn vàn khó khăn trong thời cơ việc làm. Không phải vì 50. My nói, khi diễn ở đám ma, đám cưới hay sinh nhật, khách cho tiền người chuyển giới đều dùng cách… nhét vào ngực.
Có hôm diễn về, lưỡi Phương bỏng rộp, bị lột da nguyên một tuần không ăn uống được gì. 000 đồng mà nếu lúc này cô khước từ, đám khách sẽ không chỉ “giúp” cô cởi áo mà sẽ còn gây thêm chuyện.
Để màn biểu diễn độc lạ, cô học nuốt nhang. Nói bán thân cũng không có gì quá khi những con người này bị xã hội gọi là "bóng", "pê đê". Như chị Thủy, thân hình bậm bạp luôn làm trò cười cho mọi người nhưng vẫn xởi lởi để mua vui. Nhưng có một điều quan yếu hơn ở những người phục vụ đám đông này đó là: Phải ưng cho người ta… phá quấy. Thế nhưng, không ai hiểu được đằng sau buổi trình diễn đó là nước mắt, thậm chí là máu, là tính mạng của cô.
Họ ưng ý sờ soạng để được sống với hình hài và thân phận chính mình (ảnh clip "Pê đê"). Cô gái chuyển giới đi hát rong bán kẹo kiếm sống. Thật xót xa nhưng điều đó cho thấy khao khát được sống trong hình hài và thân phận của người nữ giới trong họ là có thật. Lúng túng, thẹn thùng, cô cầm cố không run để cất lời hát trước cả đám đông ăn nhậu bên đường.
Họ làm ắt mọi việc như bán hàng, đi hát dạo, diễn đám ma, sinh nhật. Từng làm nhiều việc để kiếm sống nhưng cập kênh quá nên gần đây My tham dự vào đội “pê đê đi hát, diễn đám ma, sinh nhật”
Mà chuyện bị hất hủi có phải bây giờ mới có đâu, từ lâu chị đã không có bạn bè. Chị Thủy lại lấy đó làm động lực sống cho mình vì còn hơn phải sống trong cô quạnh, hắt hủi.
Bất ngờ cô gặp phải tình huống khó xử mặc dù trước đó đã nghe đàn chị đi trước dặn dò. Cũng nằm trong đội trình diễn dạo nhưng Phương không tự tín để hát nên đành học diễn xiếc.
Họ sẽ sờ mó, nắn ngang nắn dọc trên người “ca sĩ”, “diễn viên” chuyển giới.
HCM. HCM. Họ nói thẳng vào mặt, mày con gái quá, muốn e thẹn, gìn giữ thì mày ở nhà”. Phải kiếm tiền trong sự bỡn cợt, giễu, thậm chí vớ thân thể mua vui. Thật vậy, “Pê đê” đi hát đám ma - công việc nhận không ít lời chỉ trích, dè bỉu cùng những cay đắng sau tiếng cười mà chỉ người trong cuộc mới hiểu hết.
Cũng là con người như bao người, họ cũng biết đau, biết tủi nhục nhưng vì đồng tiền, nhiều người chuyển giới phải cậy cục nhờ vào người chết để kiếm sống.
Mỗi “sô” đi hát, người chuyển giới kiếm được khoảng 300. Trước mặt mọi người, cô nuốt nhang đang bốc cháy khói ngun ngút một cách thuần thục như dị nhân.
Người chuyển giới hát tại một buổi sinh nhật. Với số tiền này, người chuyển giới chật vật lắm mới đủ chi trả cho những nhu cầu ăn ở hàng ngày, có người còn phải lo cho gia đình. Đúng như các chị cảnh báo trước khi vào nghề, người ta sẽ xem mình như một món đồ chơi vậy”, My nhớ lại. Màn múa lửa của một người chuyển giới. 000 đồng
Với người nghệ sĩ, họ học diễn từ khi còn bé còn Phương thì "nhảy cóc" ở tuổi 20. Người ta bỏ tiền thuê 'pê đê' đến diễn để mua vui chứ không người ta mướn ca sĩ, diễn viên xiếc.
Sô diễn này, My đi cùng “cô” bạn khác, cả hai đều mới vào nghề nên còn ngần ngại và sợ cụng. Cô mặc kệ trần gian chỉ trỏ, cười đùa chế nhạo, thậm chí còn giơ cả máy điện thoại để quay lại cô nhảy rồi tung lên mạng bình.
Cô không quên được ngày trước hết đi diễn trên phố. TS Lê Quang Bình, Viện trưởng Viện nghiên cứu từng lớp kinh tế và môi trường (iSEE) từng san sớt: "Khát vọng được là chính mình của người chuyển giới là chặng đường khó khăn bởi đến nay, chưa có một sân chơi nào cho người chuyển giới, họ luôn phải giấu mình, hoạt động trên các diễn đàn mạng của người đồng tính.
* Tên nhân vật đã được thay đổi Theo kiến thức thời đại. Nói ra khó tin nhưng với người chuyển giới đi hát đám ma, được khách khuấy rối… là may, còn không sẽ chẳng có tiền.
Từ đó càng khiến họ dễ trầm cảm, mặc cảm, dẫn đến hành động tự sát, đi tu, lãnh cảm, càng ngày càng khép mình hơn". Theo nghề này để kiếm tiền thì phải để cho khách thỏa lòng tò mò. Gần đây nhiều đám cưới hay sinh nhật cũng mời họ đến diễn góp vui, đứng trên sâu khấu này, nghề của họ dường như có chút sáng sủa hơn.
Cô mặc áo 2 dây hở ngực, hở bụng, quần ngắn cộc cỡn lắc nhảy hát theo điệu nhạc. Chuyện bị khách ở đám khuấy rối, My khẳng định đó là điều hết sức thông thường đối với những người chuyển giới khi chọn công việc này. Miễn sao nhận được đồng bạc bằng chính sức lao động của mình.
Họ phải tự tạo nghề và học nghề để sống như lời My “toàn công việc cuối đáy từng lớp, chẳng ai thèm làm”. Nhiều người hỏi My khi bị người khác quấy nhiễu sao không phản ứng? Cô cười: “ Phản ứng thì đừng theo nghề.
Ai mới vào nghề sợ sệt với cách nhận tiền như vậy thì sẽ không có tiền. Nhưng nếu mình tỏ thái độ không vui thì người ta sẽ gây lộn, vừa không được tiền lại có khi bị ăn đòn. Nhưng đây đang là một công việc của không ít người nam chuyển giới nữ tại TP.
Không còn cách nào khác, cô gượng cởi chiếc áo đã rách toạc vứt xuống nền đất.